Bạn cần hỗ trợ?

Để trở thành người đàn ông đích thực: Hãy rửa bát


Cho đến khi tôi bắt đầu biết đến nấu ăn thì tôi nhận ra rằng không có người đàn ông nào trong nhà chịu động tay vào rửa bát đĩa.

Tại các bữa tiệc, tôi ít khi nhìn thấy những người đàn ông giúp đỡ chị em phụ nữ trong nhà bếp. Thay vào đó, bà, dì và anh em họ (tất cả những người nhập cư Bồ Đào Nha và Argentina) sẽ nấu ăn và phục vụ bữa ăn, và sau đó những người đàn ông sẽ xếp chồng bát đĩa của họ lại gần bồn rửa chén giống như một tháp Jenga trước khi trở lại bàn, nơi đó họ sẽ uống nước, xỉa răng trong khi những người phụ nữ dọn dẹp.

Tôi quyết định rằng tôi sẽ là một người đàn ông khác. Khi tôi chuyển đến sống với bạn gái của tôi, Natalie, tôi đã trở thành một người đàn ông rửa chén đĩa.

Đó là vào năm 2015, sau khi chúng tôi chuyển đến San Francisco từ San Diego và bắt đầu sống cùng nhau sau bảy năm hẹn hò. Ở tuổi 25, chúng tôi muốn được gần gũi hơn với gia đình.

Natalie đã có một công việc tốt trong ngành công nghệ cao. Tôi đang làm công việc pha chế đồ uống tại bar. Trong cuộc sống mới của chúng tôi, cô ấy nấu ăn và tôi dọn dẹp. Cô ấy nghiền rau quả, làm salad và nấu gà hầm. Những món ăn mà Natalie nấu ra thực sự rất hấp dẫn.

Tôi không làm việc toàn thời gian, thay vào đó tôi rửa nhiều bát đĩa, tháo từng chi tiết trên máy nghiền hiệu Spiralizer để có thể làm sạch.

Giữa chúng tôi có thỏa thuận: tôi sẽ tìm nhà để thuê còn Natalie chịu trách nhiệm trang trí ngôi nhà đó. Tại cửa hàng Ikea hoặc Pier 1 hoặc bất cứ nơi nào chúng tôi ghé thăm, cô ấy sẽ hỏi, “Anh thích màn cửa màu xám hoặc trắng?”

“Yeah, được rồi. Còn gì trong danh sách? “

” Chúng ta sẽ cần mấy ổ cắm điện nữa”

“Được đó. Đi nào.”

Khi chúng tôi trang trí từng mảnh từng mảnh, tôi hầu như không nhận thấy chủ đề đang được hình thành trong tổ ấm của mình: một chiếc ghế dài màu trắng, thảm bằng vải bện màu trắng, chăn lông trắng và một số lượng gối nhiều quá mức. Cô ấy còn lựa chọn một chiếc xe đẩy mạ vàng và sắp xếp lên đó những chai rượu theo màu sắc, chỉ cần theo màu sắc chứ không phải theo giá trị, độ quý hiếm vì chúng không hợp với mô típ nàng đang hướng đến.

Khi tôi yêu cầu treo guitar trên tường, cô ấy hỏi màu gì, và tôi nói màu sắc không quan trọng bởi vì đó là guitar của tôi và tôi nghĩ rằng nó phải được treo trên tường trong phòng khách, nơi mà mọi người có thể nhìn thấy chúng. Cuối cùng thì trên tường là một chiếc guita Acoustic màu mận tối và một guitar điện tử của Fender Telecaster Sunburst.

Nhưng ngay cả với những cây đàn guitar, ngôi nhà vẫn trông có vẻ nữ tính. Toàn bộ tình hình – trang trí, việc rửa chén liên tục và sự thiếu thốn về thu nhập của tôi – bắt đầu gặm nhấm vào bản ngã của tôi và vai trò của tôi như một người đàn ông chia sẻ nhà với một người phụ nữ.

Sự nam tính của tôi là một sự chắp vá hình thành bởi các định mức giới tính từ khi còn nhỏ. Đàn ông là người sửa chữa đồ vật, chơi thể thao, hút thuốc lá, đua xe và tự tin. Cha tôi là một trong số đó, còn tôi thì lúc có lúc không.

Ví dụ, chúng tôi thích chơi bóng rổ đến mức mà cha tôi đã tự sáng chế ra một sân bóng với đèn pha được cài đặt trên gara. Nhưng với những khuôn mẫu nam tính khác, thì chúng tôi chưa là gì cả. Chẳng hạn như khi chúng tôi có chiếc xe màu xanh dương 1967 Mustang nhưng toàn mang ra ngoài sửa bởi chúng tôi không có năng khiếu trong vụ sửa chữa.

Tôi cũng thấy những điểm tối trong đặc điểm nam tính của cha tôi và muốn khác đi vì tôi không nghĩ rằng những điều đó đã làm nên một người đàn ông hay một người tốt.

Giống như nụ cười của cha tôi với những người phục vụ. Sự bảo thủ của ông. Không chịu nhận lỗi hoặc xin lỗi khi làm sai. Từ chối làm việc nhà. Nằm khểnh gác chân xem tivi một cách nhàn nhã trong khi mẹ tôi hì hụi với cả đống công việc. Khi tôi 14 tuổi, cha mẹ tôi đã ly hôn, và tôi cũng không muốn bắt chước nó để lại đi vào vết xe đổ.

Trong nhiều năm, những hình ảnh đó đã tạo ra cảm giác về nam tính của tôi, và tôi đã không nhận ra rằng sẽ khó khăn như thế nào để thoát ra. Khi cùng chung sống với Natalie, tôi đã nhận ra rằng, hóa ra những ý tưởng của tôi về việc là một người đàn ông sống cùng một người phụ nữ với vai trò: bảo vệ, chăm sóc, thông tắc bồn cầu và giết gián.

Tôi ở nhà trong khi cô làm việc. Tôi đã làm món ăn. Tôi dường như không thể treo màn cửa hay để đồ đạc. Trong cuộc hành trình tự lập tại một thành phố mới, tôi trở nên lạc lối.

Tôi ngẫm nghĩ về điều này trong khi rửa chén. Để tự làm mình vui, tôi bắt đầu đếm: hai cái đĩa trắng hình vuông lớn, một cái đĩa hoa nhỏ, hai cái bát, bốn ly cà phê, sáu cái nĩa, ba thìa, một con dao đầu bếp của Granton và một cái chảo.

Tôi thậm chí còn phát triển thói quen không cần thiết: Đầu tiên, đặt tất cả đồ bạc vào cốc với nước nóng để ngâm, sau đó rửa đĩa, bát, chén, dụng cụ, đồ bạc, chậu và chảo theo thứ tự đó. Và tôi lại có thú vui mới: sắp xếp đồ đạc riêng từng loại: bắt đầu bằng bất cứ thứ gì bằng gốm sứ, sau đó dùng đồ thủy tinh ở bên ngoài, sau đó là đồ bạc, chậu và chảo và bát bằng thép không gỉ.

Trong khi đó, Natalie có vẻ như đã có được mọi thứ ở thế giới bên ngoài nhà bếp, và tôi ghen tị về điểu đó: hai chuyến xe buýt, một giờ đi làm, các lớp luyện tập sau giờ làm và những đồng nghiệp vui vẻ. Tôi đã thất vọng và buồn chán, bắt đầu xem xét lại quyết định của tôi về việc chuyển đi, không chỉ rời khỏi nơi này mà sẽ xa cả cô ấy. Những thành công của Natalie chỉ làm tôi thêm lu mờ, tăm tối.

Chúng tôi đã có một thỏa thuận ngầm trước khi quyết định sống cùng nhau: Tôi sẽ cầu hôn sau một năm chung sống. Tôi vẫn chưa làm vì tôi không cảm thấy mình xứng đáng là một người đàn ông. Tôi chưa sẵn sàng. Tôi không phải là bản thân mình. Tôi không phải là người tôi nghĩ tôi sẽ trở thành.

Vì vậy, tôi vờ như chưa từng có hiệp ước đính hôn của chúng tôi cho đến khi nó hiện lên trong khi chúng tôi đang lái xe trở về nhà từ bữa tiệc sinh nhật lần thứ 90 của ông nội, khi tôi không thể trốn tránh được nữa.

“Anh thậm chí không bắt đầu suy nghĩ về nó”, cô nói. “Anh thậm chí không có kế hoạch gì cả.” Trong bữa tiệc, cô và anh họ của cô đã uống khá nhiều đến nỗi hơi men đã ngấm khá nhiều.

“Anh biết. Anh chưa nghĩ….”, tôi nói “Nhưng sẽ có ngày….”

“Nó làm cho em cảm thấy chuyện này chẳng có ý nghĩa gì với anh cả. Nó làm cho em cảm thấy như bảy năm qua đã là một sự lãng phí thanh xuân. “

“Ngày đó sẽ đến thôi, nhưng …”

“Khi nào? Khi nào anh mới có thể rút chân ra khỏi vũng bùn lầy lội này? Bởi vì anh không vui và anh mang nó ra trút lên em và điều đó không công bằng. Anh làm cho nó có vẻ như đó là lỗi của em vậy. “

 

“Anh thấy không hạnh phúc. Anh vẫn đang cố gắng tìm ra lý do tại sao. “

Khi chúng tôi về nhà, cô lấy một chiếc chăn ra khỏi giường và ngủ trên ghế.

Sáng hôm sau mọi thứ dịu lại và chúng tôi cùng nhau ăn sáng. Sau khi ăn xong món khoai lang nghiền, tôi thu dọn bát đĩa và rửa chúng. Những âm thanh duy nhất trong nhà bếp là tiếng nước chảy và tiếng leng keng của bát đĩa, dao nĩa.

Tôi muốn nói với Natalie rằng tôi hiểu sự thất vọng của cô. Tôi muốn nói rằng tôi biết rằng trong mắt cô ấy ngôi nhà hoặc những công việc nhàm chán không làm tôi mất đi vẻ nam tính của mình. Tôi muốn nói lời cảm ơn vì đã cho tôi cơ hội để có được sự trải nghiệm mới mẻ này. Nhưng tất cả những gì tôi có thể thốt ra là “Anh xin lỗi.”

Trên tay đầy bọt xà phòng, tôi nhìn vào thành quả lả đống bát đĩa dơ dáy đã được làm sạch bởi chính đôi tay mình. Và cuối cùng tôi cũng đã nhận ra tôi: việc rửa chén đĩa không liên quan gì đến nam tính hay nữ tính. Chỉ đơn giản là làm sạch một căn bếp.

Natalie chờ đợi để tôi nhận ra điều này, qua những chiếc bát đĩa. Cô ấy không mang nam tính cho tôi hay cũng không cần vẻ nam tính màu mè của tôi, cô ấy dạy tôi rằng một người đàn ông yêu thương, quan tâm, tin tưởng, hiểu và rửa bát – tất cả những gì một người phụ nữ làm.

Hai năm sau, tôi đã tìm ra chỗ đứng cho mình. Tôi có một công việc tiếp thị toàn thời gian. Natalie và tôi chia sẻ việc nhà nhưng cô ấy vẫn nấu ăn, và tôi vẫn rửa bát đĩa. Vẫn nhiều như trước.

Khi rửa bát đĩa tôi tìm thấy sự an ủi. Tôi xắn tay áo lên và bắt đầu với cốc, đĩa và bát. Khi tôi rửa chén, tôi không nghĩ về cha tôi hoặc ý tưởng về nam tính của tôi đến từ đâu hay tôi đã thực sự trở thành đàn ông chưa. Tôi đang tập trung để hoàn thành nhiệm vụ của mình.

Bây giờ tôi không cảm thấy mình đàn ông hơn, nhưng tôi cảm thấy như thể tôi là người đàn ông mà tôi muốn trở thành. Và tháng tới, Natalie và tôi sẽ trở thành vợ chồng như lời hẹn ước. Vâng, đây là ngày cuối cùng của năm mới, giữa đống bong bóng xà phòng, tôi đã quỳ gối để cầu hôn nàng.

Cô ấy không khóc (vì sốc). Nhưng tôi thì có.

Bài của: NATE MARTINS

Trên trang: https://www.nytimes.com

Nhận thông báo

Đừng bỏ lỡ các blog và video thú vị. Hãy đăng ký nhận tin từ GiỏiBox.

Bài viết bạn có thể quan tâm

Khóa học, sự kiện mới nhất

GioiBox là website cho phép các cá nhân, tổ chức đăng bài viết, thông tin về hoạt động của mình. Các thông tin được duyệt sẽ dựa trên những kiểm tra của chúng tôi tại thời điểm đó. GioiBox không chịu bất kỳ trách nhiệm nào về những thay đổi hoặc thông tin thiếu chính xác không mong muốn. Để có thông tin chi tiết, chính xác và cập nhật nhất, bạn nên truy cập trang website chính thức của đơn vị tổ chức. Đối với các tổ chức, những thông tin GioiBox chia sẻ đều nhằm mục đích đưa những bài viết hay, các hoạt động mà chúng tôi thấy có ý nghĩa đến với cộng đồng. Nếu có bài viết, tin đăng thiếu chính xác hoặc bất cứ câu hỏi, yêu cầu gì; xin vui lòng liên hệ với chúng tôi tại hello@gioibox.com. -GioiBox- Giỏi Hơn Mỗi Ngày!