Bạn cần hỗ trợ?

Một mình thì đã sao?


Tại Văn phòng lưu trữ hồ sơ quan trọng của San Francisco, tôi đã trả 10 đô la cho bản sao giấy chứng tử của một người phụ nữ mà tôi từng gặp.

Đó là tháng Chín năm 2005. Một vài tuần trước, tôi đã chia tay với người bạn trai mà tôi đã yêu hơn một năm. Bạn cùng phòng và tôi đã tổ chức một bữa tiệc; Chúng tôi sẽ chuyển đi vào ngày hôm sau. Tôi và bạn trai rơi vào trạng thái chiến tranh lạnh chỉ bởi vì anh ấy nhìn thấy tôi nói chuyện cùng một người con trai khác. Quá mệt mỏi, tôi đã quyết định chấm dứt mọi chuyện.

Tuần sau đó, anh ấy đã gửi cho tôi một email dài, kết thúc bằng một lời nhục mạ.

Chúng tôi đã từng có kế hoạch kế hôn vào mùa thu năm nay. Mặc dù tôi đã biết từ nhiều tháng nay rằng đó là quyết định sai lầm, tôi đã rất sợ chia tay với anh ấy.

Tôi sợ anh ấy. Anh ấy chưa bao giờ làm tổn thương thể xác tôi, nhưng những cơn giận dữ của anh ấy luôn làm tôi thấy bất an, thậm chí ám ảnh.

Vì vậy, tôi chuyển đồ đạc của tôi đến nhà của bố mẹ tôi ở New Jersey, thông báo cho công ty sản xuất phim nơi tôi làm việc, sắp xếp công việc tại thành phố New York và mua vé tàu điện ngầm đi xuyên quốc gia. Sau năm năm ở San Francisco, tôi đã sẵn sàng trở lại New York, nơi tôi hy vọng anh ấy sẽ không bao giờ tìm thấy tôi.

Buổi sáng sau bữa tiệc, bạn cùng phòng lái xe đưa tôi đến một căn hộ studio trên một khu phố vắng vẻ mà tôi đã cho thuê lại vào tháng sau. Đây là lần đầu tiên tôi sống một mình ở San Francisco. Tôi thức muộn hơn để xem phim và mơ màng nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh đèn thành phố chỉ có thể nhìn thấy phía sau những màn sương mù dày đặc. Tôi đọc sách vào buổi sáng, mua những đóa hoa xinh xắn trang điểm cho căn bếp.

Trong suốt cuộc đời, tôi đều thích sống một mình.

Là con một trong gia đình, tôi lớn lên với việc đọc sách và viết lách trong khi bố mẹ tôi làm việc. Khi trưởng thành, những lần hạnh phúc nhất của tôi là được sống trong những thành phố mới, khi tôi lang thang trên đường phố Tokyo, Băng Cốc và Paris, quyết định làm gì theo ý thích.

Khi tôi chuyển đến San Francisco và chưa có nhiều bạn, tôi đã dành hàng giờ đi xe buýt từ thành phố này tới thành phố khác, ngắm nhìn cửa sổ, đeo tai nghe, nghiên cứu các khu phố. Một ngày, tôi nghĩ, tấm bản đồ của thành phố này sẽ có ý nghĩa sâu sắc hơn nhiều chứ không chỉ đơn giản là những nét vẽ trên trang giấy vô hồn. Nhưng năm năm sau, khi có rất nhiều đường biểu diễn những ký ức và dường như không thể ra ngoài mà không gặp người quen, tôi lại ao ước trở về trạng thái ban đầu: “Không quen biết ai, tang hình trong đám đông hỗn loạn”.

Tôi gọi điện cho mẹ và nói rằng tôi đã chia tay với bạn trai cũng như việc tôi dự định chuyển về New York.

Mẹ tôi không ngừng gặng hỏi tôi: Phải chăng tôi đã làm điều gì khiến anh ấy giận dữ? Tại sao tôi không xin lỗi anh ấy để hàn gắn lại?

Cuối cùng, mẹ tôi nói: “Cậu ấy sẽ kết hôn với một người con gái khác và con sẽ ở một mình. Hai tháng nữa là con 30 tuổi rồi đấy”.

Tôi phát điên lên vì những gì mẹ tôi đang lo lắng, nhưng thực sự tôi cũng đang lo lắng. Bạn cùng phòng, bạn bè xung quanh đều mải miết với mối quan hệ yêu đương. Họ chuyển đến sống cùng nhau. Một số khác đã đính hôn.

Tôi không muốn điều đó. Nó khiến tôi không thoải mái, giống như khi mọi người bày tỏ quan điểm về việc tôi đi du lịch một mình.

Họ hỏi: “Cậu không thấy cô đơn sao?”. Tôi nói “không” nhưng chính tôi cũng không tự tin về câu trả lời của mình. Tôi sợ tôi đang lừa dối bản thân.

Mong muốn được trở thành kẻ vô hình đã đưa tôi từ New York đến California. Tôi hầu như không có thời gian ở San Francisco trước khi tôi chuyển đến đó. Lần đầu tiên tôi biết về nó qua người bạn thời thơ ấu của tôi, Marie Sasselli, một phụ nữ hơn tôi 70 tuổi.

Bố tôi đã gặp Marie khi còn là một sinh viên đại học đến từ Philippines, đang làm thêm tại một quán cà phê ở San Francisco vào kỳ nghỉ hè của mình. Marie vô tình để lại một tờ 20 đô la trên bàn, quá lớn để gọi là tiền tip. Khi cô ấy trở lại vài giờ sau đó, bố tôi đã trả lại tiền cho cô ấy. Từ đó, họ trở thành bạn bè.

Thời điểm đó, Marie đã gần 60 tuổi, chưa bao giờ kết hôn hoặc có con. Bà ấy và “người bạn quý ông” của cô đưa cha tôi đến Ocean Beach và Berkeley trong những ngày nghỉ. Sau khi trở về Utah State University, và sau đó, khi chuyển đến Queens và New Jersey, bố tôi và Marie đã trao đổi thiệp Giáng sinh.

Năm 8 tuổi, tôi bị ám ảnh bởi những bức thư và cố tìm lý do để liên hệ với bà Marie thì mẹ tôi nói, “Sao con không viết cho bà Marie? Bà ấy chỉ có một mình ”

 

Trong nhiều năm, Marie là người bạn qua thư thân thiết nhất của tôi. Bà ấy đã gửi cho tôi bưu thiếp của Cầu Cổng Vàng, miêu tả thời tiết và phòng của bà ấy trong một khách sạn lưu trú.

 

Khi lớn lên, tôi phải mất nhiều thời gian hơn để đáp lại thư của bà, tôi thích những người bạn đồng trang lứa của mình. Khi tôi trở về nhà với mong muốn nhìn thấy bức thư mới nhất của Spin nhưng lại thấy một trong những phong bì màu hồng của Marie, tôi sẽ cảm thấy thất vọng tràn trề.

Chúng tôi gọi cho bà vào mỗi dịp Giáng sinh. Bà ấy ngồi trong phòng, ngạc nhiên khi nghe điện của chúng tôi. “Chúc cháu có một kỳ nghỉ ấm áp bên gia đình” bà Marie nói với tôi, và tôi thấy thật kỳ lạ khi bà không có một gia đình nhỏ cho riêng mình.

Năm 1988, khi tôi 12 tuổi và bà Marie 84 tuổi, một lá thư tôi gửi đến bà đã bị trả lại, được đánh dấu “Không có người nhận.” Cha tôi gọi nhưng không có ai nghe máy. Bố mẹ tôi nói rằng cô ấy có thể đã không còn trên cõi đời này nữa. Tôi thậm chí không nghĩ rằng bà ấy đã chết. Tôi tự hỏi ai đã dọn dẹp phòng của bà và liệu họ có tìm thấy những lá thư của tôi.

Hiện giờ, trong căn hộ của mình, tôi nhớ đến nơi bà Marie đã từng sống: trên phố Post, không xa nơi tôi ở. Liệu bà có còn sống? Không chắc lắm, vì nếu còn sống, hẳn là đã 101 tuổi rồi.

Tôi ra ngoài và đi dạo phố nhưng không thể nhớ địa chỉ của bà Marie.

Điều đó dẫn tôi đến Văn phòng của Records Vital. Tôi đã trả một khoản phí; Một giờ sau, một nhân viên cảnh sát đã đưa cho tôi một phong bì trắng có chứa giấy khai tử của Marie. Sinh ngày 22 tháng 1 năm 1904, qua đời ngày 20 tháng 6 năm 1988. Tình trạng hôn nhân: Độc thân. Nghề nghiệp: Thư ký. Marie đã chết trong bệnh viện, vì một cơn đau tim. Địa chỉ của cô đã được ghi rõ là ở 628 Post Street.

Giấy chứng tử đã đưa ra câu trả lời cuối cùng mà tôi không mong đợi. Sau giờ làm việc, tôi đi đến phố Post nhưng không thể tìm thấy số nhà 628. Tôi đã đi vào một nhà hàng và hỏi về số nhà 628. Không ai biết.

Ba đêm sau, tôi trở lại căn hộ nhỏ của tôi sau bữa tiệc chia tay. Buổi sáng tôi sẽ lên tàu đến New York; Đồ đạc của tôi đã được đóng gói và để ở hành lang.

Tôi ngồi ở bàn bếp, ngắm nhìn sự phản chiếu trong cửa sổ. Tôi thích ở một mình, nhưng nếu tôi thích nó quá nhiều thì sao? Nếu tôi kết thúc như bà Marie thì sao? Tôi đã nghiên cứu bức tranh trên tường, hoa trong bình thủy tinh.

Tôi ôm bạn của tôi để tạm biệt và khóc. Tôi sẽ nhớ họ, nhưng tôi cũng vui mừng. Từ khi chia tay với bạn trai cũ, tôi không còn lo lắng về việc anh ta lôi tôi ra hoặc trút cơn giận dữ vào tôi. Để có những giờ cãi vã và la hét thay thế bằng một sự tĩnh lặng bấp bênh, tôi cũng cảm thấy như một món quà. Tôi lại có thời gian dành riêng cho mình. Tôi đã ngủ ngon lần đầu tiên trong nhiều năm.

Có lẽ Marie sẽ thích tôi tìm kiếm bà, để bà thấy có người vẫn nhớ đến bà ấy. Mẹ tôi nghĩ rằng cuộc đời của bà Marie thật cô đơn và buồn. Nhưng sống trong một khách sạn ở trung tâm thành phố San Francisco không có vẻ gì là tệ với tôi. Cố gắng đeo bám vào một mối quan hệ chẳng tốt đẹp gì vì bạn không đủ mạnh mẽ để sống một mình, với tôi điều đó mới đáng buồn.

Tôi nghĩ về những quyết định mà Marie đã đưa ra. Tôi sẽ không bao giờ biết bà ấy đã định cư ở đó vì lẽ gì, những gì bà cố gắng kiên trì, nhưng tôi biết tôi sẽ từ chối thỏa hiệp.

Buổi sáng, một người bạn đưa xuống ga Amtrak, và khi tàu chuyển động, tôi cảm thấy một niềm vui khó tả. Chúng tôi lướt qua Sierras, sau đó là Rockies, và tôi cảm thấy cuộc sống cũ của tôi đã lùi vào dĩ vãng, một điều gì đó mới mẻ đang dần đến.

Ngày trôi qua. Tôi chuyển đến Chicago. Khi tôi nghe tiếng New York một lần nữa, tôi biết mình đã có mặt ở nhà.

Tôi chuyển đến một căn hộ gần bờ sông Brooklyn, sơn các căn phòng màu vàng, xanh dương và hồng. Vào lúc đó trời đông lạnh, dù gió rít trên đường phố bên ngoài, nhưng trong nhà tôi thật ấm áp. Tôi đã được ở một mình, chỉ một mình, và tôi chưa bao giờ hạnh phúc hơn thế.

Bài của: LISA KO

Link gốc bài viết: https://www.nytimes.com/2017/06/30/style/modern-love-seeking-the-comfort-of-an-old-flame-solitude.html?mcubz=2

Dịch và biên soạn bởi: GioiBox.com GiỏiBox: Nơi kết nối học viên, phụ huynh với các cá nhân/trung tâm có các hoạt động giáo dục thú vị: Lớp học, sự kiện giáo dục, hoạt động ngoại khóa. Bạn cần tìm lớp học, sự kiện, hoạt động giáo dục? Tìm kiếm tại GioiBox.com. Bạn có lớp học, sự kiện, hoạt động giáo dục? Đăng tin miễn phí tại GioiBox.com! Vui lòng ghi rõ nguồn bài viết và GioiBox.com nếu bạn sử dụng lại nội dung này.

Nhận thông báo

Đừng bỏ lỡ các blog và video thú vị. Hãy đăng ký nhận tin từ GiỏiBox.

Bài viết bạn có thể quan tâm

Khóa học, sự kiện mới nhất

CHIÊU SINH LỚP KIDS DANCE KHAI GIẢNG THÁNG 6/2018 Học nhảy giúp con #tự_tin,
Increase your knowledge of English for academic study If you are preparing to study at a
GioiBox là website cho phép các cá nhân, tổ chức đăng bài viết, thông tin về hoạt động của mình. Các thông tin được duyệt sẽ dựa trên những kiểm tra của chúng tôi tại thời điểm đó. GioiBox không chịu bất kỳ trách nhiệm nào về những thay đổi hoặc thông tin thiếu chính xác không mong muốn. Để có thông tin chi tiết, chính xác và cập nhật nhất, bạn nên truy cập trang website chính thức của đơn vị tổ chức. Đối với các tổ chức, những thông tin GioiBox chia sẻ đều nhằm mục đích đưa những bài viết hay, các hoạt động mà chúng tôi thấy có ý nghĩa đến với cộng đồng. Nếu có bài viết, tin đăng thiếu chính xác hoặc bất cứ câu hỏi, yêu cầu gì; xin vui lòng liên hệ với chúng tôi tại hello@gioibox.com. -GioiBox- Giỏi Hơn Mỗi Ngày!